- Câu chuyện bệnh nhân
- Triệu Quốc Đống
Ung thư đại tràng giai đoạn cuối di căn nhiều nơi, bốn lần can thiệp đã cho tôi cơ hội sống mới
Tôi tên là Triệu Quốc Đống, năm nay 58 tuổi, sống tại một huyện nhỏ ở tỉnh Tứ Xuyên. Nói thật, cả đời tôi chẳng có tài cán gì đặc biệt, thứ duy nhất tôi luôn tự hào là sức chịu đựng của mình. Hồi còn trẻ, tôi làm việc trong đội sản xuất, vác những bao tải nặng cả trăm ký mà đi như không. Tôi chưa từng biết thế nào là mệt mỏi. Sau này, tôi vào làm thợ sửa chữa tại trạm máy nông nghiệp của huyện. Suốt ngày chui dưới gầm xe, tháo lắp động cơ, lăn lộn giữa dầu mỡ máy móc suốt mấy chục năm. Mùi dầu nhớt dường như đã ngấm vào người, có rửa thế nào cũng không hết. Nghỉ hưu rồi, tôi vẫn không chịu ngồi yên. Tôi mua một chiếc xe tải cũ để nhận chở hàng thuê. Mưa nắng gì cũng chạy, bà con lối xóm ai cũng gọi tôi là “Lão Triệu thép”. Tôi luôn nghĩ cơ thể mình khỏe như sắt đá, chẳng điều gì có thể quật ngã được.
Nhưng từ mùa đông năm ngoái, cơ thể tưởng như sắt thép ấy bắt đầu không còn nghe lời tôi nữa.
Ban đầu chỉ là cảm giác đau âm ỉ dưới vùng hạ sườn phải, như thể có thứ gì đó đang chèn ép bên trong. Tôi ăn uống kém dần, mỗi bữa chỉ ăn được vài miếng rồi buông đũa. Cân nặng sụt giảm thấy rõ từng ngày. Con trai hỏi tôi có phải đang khó chịu trong người không, tôi chỉ cười xòa bảo không sao. Đàn ông cả đời lăn lộn như tôi, làm gì có chuyện yếu đuối vì chút bệnh vặt. Nhưng đến cuối năm, cơn đau ngày một dữ dội hơn. Đêm nào tôi cũng trằn trọc không ngủ được, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán. Con trai tôi sốt ruột, nhất quyết đưa tôi đến khoa Ung bướu của bệnh viện địa phương để kiểm tra.
Sau khi Chụp cắt lớp vi tính (CT) có tiêm thuốc cản quang và nội soi đại tràng, bác sĩ gọi riêng con trai tôi vào phòng tư vấn. Tôi ngồi trên chiếc ghế dài ngoài hành lang, nhìn cánh cửa phòng khám đóng chặt mà trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Khi con trai bước ra, mắt nó đỏ hoe, sống mũi cũng đỏ lên. Nó cố gắng mỉm cười với tôi rồi nói: “Bố ạ, không có gì nghiêm trọng đâu. Bác sĩ bảo cần làm thêm vài xét nghiệm nữa thôi.” Nhưng tôi đã nuôi nó hơn ba mươi năm, Chỉ cần nhìn thoáng qua, tôi đã biết nó đang cố giấu tôi điều gì đó.
Trên tờ kết quả ghi rõ: Ung thư đại tràng, di căn đa ổ ở gan, di căn đa ổ ở hai phổi, hạch bạch huyết ổ bụng phì đại.
Ung thư đại tràng, Di căn gan, Di căn phổi.Tôi nhìn từng dòng chữ ấy mà cảm giác như bị dìm xuống nước, nghẹt thở đến mức không thể hít nổi một hơi. Bác sĩ nói bệnh đã ở giai đoạn muộn, không còn cơ hội phẫu thuật, chỉ có thể điều trị bằng hóa trị và xạ trị. Tôi ngồi lặng trên ghế, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một suy nghĩ: cháu nội tôi mới đang học mẫu giáo, tôi vẫn muốn được nhìn thấy thằng bé lớn lên.
Những đợt hóa trị và xạ trị sau đó còn khổ sở hơn tất cả những gian khó mà tôi từng trải qua trong suốt cuộc đời. Mỗi lần truyền thuốc hóa trị, tôi có cảm giác như toàn bộ sức lực trong người bị rút cạn. Ăn gì cũng nôn, ngay cả uống một ngụm nước cũng khiến dạ dày cồn cào buồn nôn hàng giờ liền. Tóc rụng thành từng mảng, phủ kín gối và quần áo, cuối cùng tôi đành cạo trọc đầu. Số lượng bạch cầu giảm xuống mức rất thấp, hệ miễn dịch suy yếu nghiêm trọng, chỉ một cơn gió lùa cũng đủ khiến tôi cảm lạnh. Về sau, khi xạ trị kéo dài, vùng da bụng bị bỏng đỏ, bong tróc từng mảng, đau rát đến mức quần áo chạm vào cũng không chịu nổi. Nhưng điều khiến tôi tuyệt vọng nhất là sau tất cả những đau đớn ấy, kết quả tái khám lại vô cùng đáng thất vọng. Các tổn thương gần như không thay đổi, các chỉ số dấu ấn khối u vẫn ở mức cao. Bác sĩ cho biết khối u không đáp ứng tốt với điều trị, đồng thời các chỉ số thể trạng của tôi đã suy giảm đến mức không thể tiếp tục hóa trị được nữa.
Khoảng thời gian đó, tôi nằm trên giường ở nhà, nhìn chằm chằm lên trần nhà từ sáng đến tối. Con trai tôi không nói ra, nhưng tôi biết nó đã nhiều lần lén khóc sau lưng tôi. Có một đêm, tôi chợt tỉnh giấc trong cơn mơ màng và nghe thấy nó đang đứng ngoài ban công gọi điện, cố nén giọng: “Nếu bố tôi không qua khỏi... tôi phải làm sao đây...” Tôi cắn chặt góc chăn, không để mình phát ra tiếng động nào. Nhưng nước mắt đã thấm ướt cả chiếc gối. Cả đời này, tôi chưa từng chịu khuất phục trước khó khăn. Thế nhưng vào khoảng thời gian ấy, tôi thực sự cảm thấy bầu trời như đang sụp đổ.
Bước ngoặt xuất hiện vào mùa xuân năm nay. Không biết bằng cách nào, con trai tôi tìm hiểu được thông tin về Bệnh viện Uni-Asia Thành Đô — một bệnh viện chuyên sâu về điều trị ung thư bằng các kỹ thuật can thiệp vi xâm lấn, quy tụ nhiều chuyên gia can thiệp hàng đầu Trung Quốc. Nhiều bệnh nhân ung thư giai đoạn muộn từng bị đánh giá là “không còn phương án điều trị” tại các bệnh viện khác đã tìm lại hy vọng tại đây. Con trai tôi kể rằng các chuyên gia như Giáo sư Liao Zhengyin và Giáo sư Trương Kim Sơn đang áp dụng một phương pháp không cần phẫu thuật mở. Bác sĩ chỉ cần đưa một ống thông siêu nhỏ vào cơ thể qua động mạch đùi, lần theo hệ mạch máu đến đúng động mạch nuôi khối u, truyền thuốc điều trị với nồng độ cao trực tiếp vào tổn thương, sau đó tiến hành gây tắc mạch để cắt nguồn cung cấp máu cho khối u. Phương pháp này được gọi là điều trị can thiệp động mạch điều trị ung thư.
Con trai tôi đưa điện thoại cho tôi xem rồi nói: “Bố ơi, phương pháp này không cần mổ, mức độ xâm lấn cũng thấp hơn rất nhiều. Ba xem này, có rất nhiều bệnh nhân giống ba, ung thư đã di căn nhiều nơi nhưng sau vài đợt điều trị, khối u đã thu nhỏ rõ rệt.”
Tôi lặng lẽ nhìn những câu chuyện trên màn hình thật lâu. Ngọn đèn hy vọng trong lòng tôi vốn đã gần tắt, dường như lại được thắp sáng thêm một lần nữa.

Hình ảnh cộng hưởng từ (MRI) đối chiếu giữa thời điểm bệnh nhân mới được chẩn đoán và sau khi hoàn tất toàn bộ quá trình điều trị cho thấy các ổ tổn thương khối u gần như đã biến mất hoàn toàn.
Ngày tôi đến Bệnh viện Uni-Asia Thành Đô, Giáo sư Liao Zhengyin đã dành rất nhiều thời gian xem xét cẩn thận toàn bộ phim chụp và kết quả xét nghiệm mà tôi mang từ quê lên. Sau đó, ông còn chỉ định thực hiện thêm nhiều kiểm tra chuyên sâu để đánh giá chính xác tình trạng bệnh. Không lâu sau, Giáo sư Liao triệu tập các chuyên gia thuộc nhiều chuyên khoa khác nhau để tổ chức một cuộc hội chẩn MDT dành riêng cho trường hợp của tôi. Sau buổi hội chẩn, ông cầm hình ảnh chẩn đoán lên và kiên nhẫn giải thích: “Chú Triệu à, tình trạng bệnh của chú đúng là khá phức tạp. Hiện tại cả gan và phổi đều đã xuất hiện các tổn thương di căn. Tuy nhiên, sau khi phân tích kỹ hệ thống mạch máu nuôi khối u, chúng tôi nhận thấy các tổn thương này có thể được điều trị chính xác bằng can thiệp động mạch. Chúng tôi dự kiến chia quá trình điều trị thành bốn đợt. Mỗi đợt sẽ tập trung xử lý một nhóm tổn thương mục tiêu khác nhau, giống như nhổ từng chiếc đinh một cách có kế hoạch. Thuốc sẽ được đưa trực tiếp vào động mạch nuôi khối u với nồng độ tại chỗ cao gấp hàng chục đến hàng trăm lần so với hóa trị toàn thân, trong khi ảnh hưởng đến các cơ quan lành lại giảm đi đáng kể. Đó cũng chính là lý do vì sao trước đây chú không thể chịu đựng được hóa trị toàn thân, nhưng phương pháp này vẫn có thể tiếp tục thực hiện.”
“Bốn đợt điều trị sao? Liệu tôi có chịu nổi không?” Tôi ngập ngừng hỏi.
“Những phản ứng nặng nề mà chú gặp phải trước đây là do thuốc hóa trị đi khắp cơ thể. Còn bây giờ, chúng tôi sẽ đưa thuốc đến ngay vị trí tổn thương. Mức độ ảnh hưởng toàn thân sẽ thấp hơn rất nhiều. Chú cứ yên tâm, chúng tôi sẽ đồng hành cùng chú trong suốt quá trình điều trị.”
Tôi khẽ gật đầu. Đã có con đường phía trước thì phải tiếp tục bước đi. Cả đời tôi đã sửa chữa không biết bao nhiêu máy móc. Giờ đây, cỗ máy mang tên cơ thể mình cũng đến lúc cần được sửa chữa thật cẩn thận.
Lần can thiệp động mạch đầu tiên, tôi phải vịn vào tay con trai để bước vào phòng can thiệp. Nói không căng thẳng là không đúng, nhưng Giáo sư Liao và đội ngũ của ông đã mang lại cho tôi cảm giác vô cùng yên tâm. Trong suốt quá trình thực hiện thủ thuật, các bác sĩ liên tục trao đổi nhẹ nhàng với tôi, thông báo từng bước điều trị: ống thông đã đến vị trí nào, bắt đầu truyền thuốc ra sao, giai đoạn nào đã hoàn tất...Giọng nói của họ bình tĩnh và đầy tự tin. Toàn bộ quá trình kéo dài chưa đến một tiếng rưỡi. Sau thủ thuật, tôi chỉ được băng ép một vị trí nhỏ ở vùng bẹn rồi được đưa trở lại phòng bệnh. Ngoài cảm giác sốt nhẹ và hơi buồn nôn trong tối hôm đó, tôi gần như không gặp bất kỳ khó chịu đáng kể nào khác. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là sáng hôm sau, tôi có thể tự ngồi dậy và ăn hết một bát cháo nóng. Trong những ngày hóa trị trước đây, đó là điều mà tôi thậm chí không dám nghĩ tới.
Đợt điều trị thứ hai, thứ ba rồi thứ tư diễn ra thuận lợi hơn tôi tưởng tượng. Sau mỗi lần can thiệp, tôi đều cảm nhận rõ cơ thể mình đang dần hồi phục. Cơn đau tức kéo dài dưới vùng hạ sườn phải trước kia từ từ giảm bớt. Cảm giác ngon miệng cũng quay trở lại từng chút một. Từ chỗ chỉ có thể uống cháo loãng, tôi dần ăn được thức ăn mềm rồi có thể ăn hết nửa bát cơm cùng vài món ăn kèm. Cân nặng từng tụt xuống mức thấp nhất cũng bắt đầu tăng trở lại. Điều làm tôi vui nhất là một ngày nọ khi soi gương, tôi phát hiện gương mặt mình đã có sắc hồng trở lại. Không còn là vẻ xanh xao, tiều tụy vì bệnh tật, mà là màu da hồng hào khỏe mạnh của một người đang dần hồi phục. Đó là cảm giác mà tôi đã không còn thấy trên gương mặt mình suốt một thời gian rất dài.

Hình ảnh CT đối chiếu giữa thời điểm bệnh nhân mới được chẩn đoán và sau khi hoàn tất toàn bộ quá trình điều trị cho thấy các ổ tổn thương khối u gần như biến mất hoàn toàn.
Sau khi hoàn thành toàn bộ bốn đợt điều trị, Giáo sư Liao treo song song các phim CT trước và sau điều trị của tôi lên màn hình để đối chiếu. Ông vừa chỉ vào hình ảnh vừa nói: “Chú Triệu, chú nhìn xem. Các ổ di căn ở gan trước đây, trong đó tổn thương lớn nhất có đường kính khoảng 3 cm, hiện nay về cơ bản đã không còn quan sát thấy rõ trên hình ảnh học. Các nốt di căn ở phổi cũng đã thu nhỏ trên 80%, phần lớn tổn thương đã gần như biến mất. Đồng thời, Các chỉ điểm khối u từ ngưỡng vài trăm trước điều trị đã về mức bình thường.
Tôi lặng người nhìn hai dãy hình ảnh đen trắng trước mắt. Nước mắt cứ thế chảy xuống. Không phải vì đau đớn. Mà là vì vui mừng, vì biết ơn, vì cảm thấy mình thật may mắn. Suốt hơn nửa năm qua, đây là lần đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được rằng bản án mang tên “ung thư giai đoạn cuối” không nhất thiết phải là điểm kết thúc.
Hiện nay, tôi đang nghỉ ngơi và hồi phục tại nhà. Mỗi sáng, tôi đều ra công viên đi bộ vài vòng, ngồi đánh cờ và trò chuyện cùng những người bạn cũ trong khu phố. Về nhà, tôi lại chơi đùa với cháu nội. Mỗi lần thằng bé chạy đến lao vào lòng tôi và gọi: “Ông nội! Ông nội!” Tim tôi như tan chảy vì hạnh phúc. Con trai tôi thường nói rằng tôi đã thay đổi hoàn toàn. Không còn là người đàn ông già nua, tiều tụy và tuyệt vọng như trước nữa. Tôi đã trở lại là người cha vui vẻ, hay cười và đầy sức sống của ngày xưa.
Vài hôm trước, khi đi chợ mua thức ăn, tôi tình cờ gặp một đồng nghiệp cũ từng làm cùng ở trạm máy nông nghiệp. Ông ấy nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên rồi nói: “Quốc Đống, sắc mặt cậu giờ tốt quá! Trước đây chẳng phải người ta nói cậu...” Ông ấy bỏ dở câu nói giữa chừng. Tôi chỉ cười rồi đáp: “Đã sửa xong rồi. Tìm đúng nơi, gặp đúng thầy.”
Nhìn lại chặng đường đã qua, từ ngày nhận chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối cho đến hôm nay khi có thể bình yên tận hưởng cuộc sống bên gia đình, tôi hiểu rõ mình đã trải qua biết bao đêm mất ngủ, biết bao giọt nước mắt và những khoảnh khắc tưởng như không thể vượt qua. Trước đây, khi còn làm nghề sửa chữa máy móc, tôi luôn biết rằng dù động cơ bị hỏng nặng hay hộp số gặp sự cố nghiêm trọng đến đâu, chỉ cần tìm đúng phương pháp sửa chữa và thay thế đúng bộ phận cần thiết thì máy vẫn có thể vận hành trở lại. Con người cũng vậy. “Cỗ máy” mang tên Triệu Quốc Đống của tôi đã từng ở rất gần ranh giới phải dừng lại mãi mãi. Chính đội ngũ chuyên gia của Bệnh viện Uni-Asia Thành Đô, đặc biệt là Giáo sư Liao Zhengyin cùng các cộng sự, đã giúp tôi loại bỏ sự cố nghiêm trọng nhất ấy. Với tôi, quãng thời gian còn lại không chỉ là những ngày tháng được kéo dài thêm. Đó là cơ hội thứ hai của cuộc đời. Và tôi nhất định sẽ sống thật tốt để xứng đáng với món quà quý giá ấy.
Đây là câu chuyện có thật của một bệnh nhân, đã được xử lý bảo mật thông tin cá nhân, không phải là cam kết về hiệu quả điều trị.