- Câu chuyện bệnh nhân
- Nguyễn Thị Thu Hương
Những “đốm lửa” ung thư từ gan đến vùng chậu được dập tắt chính xác từng phát một
Nhật ký lần điều trị can thiệp thứ tư của một người mẹ Việt Nam
Tôi tên là Nguyễn Thị Thu Hương, người Việt Nam, năm nay 50 tuổi. Sáu tháng trước khi bác sĩ địa phương nói với tôi rằng tôi mắc “ung thư biểu mô tế bào vảy cổ tử cung", tôi vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của bệnh, nghĩ đơn giản cắt bỏ đi là xong. Thế nhưng ngay sau đó, câu nói “bệnh đã ở giai đoạn IIIC, tế bào ung thư đã lan tới hạch bạch huyết rồi”, giống như một cú đánh nặng nề giáng xuống người tôi. Tôi nuôi sáu đứa con khôn lớn, trước nay hiếm khi rơi nước mắt. Vậy mà hôm đó, ngay trước cửa phòng khám, tôi ôm chồng khóc đến mức không thể đứng vững.
Theo phác đồ, tôi bắt đầu đợt hóa xạ trị đồng thời kéo dài sáu tuần tại quê nhà. Vùng da chiếu xạ dần sạm đen, đau rát như bị bỏng. Hóa chất vừa vào cơ thể là tôi nôn ói dữ dội. Lúc yếu nhất, hemoglobin tụt xuống chỉ còn 33 g/L, đến đi vệ sinh cũng phải có người dìu. Khó khăn lắm mới chịu đựng đến khi tình trạng chảy máu âm đạo dừng lại, tôi cứ nghĩ cuối cùng mình có thể thở phào nhẹ nhõm một chút. Ai ngờ đầu năm nay đi tái khám, trên gan lại xuất hiện thêm ổ di căn. Bác sĩ địa phương lắc đầu, nói không còn cơ hội phẫu thuật cắt bỏ triệt căn thêm lần nữa. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu thế nào là “con đường phía trước bị chặn lại”. Nếu ngay cả phẫu thuật cũng không thể thực hiện, chẳng lẽ cứ để tế bào ung thư tiếp tục lan khắp cơ thể tôi sao?

Hình trên là ảnh tổn thương tại tử cung (trái) và gan (phải) của bệnh nhân tại thời điểm chẩn đoán
Chồng tôi nghe ngóng khắp nơi và biết đến Bệnh viện Uni-Asia Thành Đô qua một nhóm bệnh nhân ở Đông Nam Á. Họ nói rằng bệnh viện tư nhân cao cấp này quy tụ những chuyên gia can thiệp hàng đầu như Zhang Jinshan, Liao Zhengyin,... từ các bệnh viện công lập top đầu Trung Quốc, chuyên sử dụng các phương pháp không cần mổ để xử lý các ổ di căn rải rác. Trong lòng chúng tôi lại bừng lên một tia hy vọng. Chúng tôi lập tức liên hệ với bệnh viện qua website chính thức và được kết nối với một điều phối viên biết tiếng Việt. Cô gái ấy có giọng nói nhẹ nhàng, ngay trong đêm đã giúp chúng tôi sắp xếp lại toàn bộ hồ sơ bệnh án. Chỉ vài ngày sau, bệnh viện đã hỗ trợ sắp xếp buổi hội chẩn từ xa miễn phí với Giáo sư Liao Zhengyin. Ở phía bên kia màn hình, Giáo sư Liao xem rất kỹ từng tấm phim CT của tôi, rồi chỉ vào từng vị trí và giải thích: “Tổn thương ở gan này, các hạch vùng chậu này, đều được nuôi bởi từng nhánh động mạch nhỏ. Những gì chúng tôi có thể làm là men theo mạch máu để tìm ra từng động mạch cấp máu cho khối u, truyền thuốc hóa trị liều cao chính xác vào đó, rồi dùng vi cầu nút mạch để chặn lại. Đó gọi là chỉ tiêu diệt kẻ thù mà không động đến một chút mô lành nào của bạn.” Khoảnh khắc ấy, bản thân tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Hành trình từ Việt Nam đến Thành Đô được bệnh viện chuẩn bị chu đáo từng bước. Hồ sơ xin visa có nhân viên chuyên trách hướng dẫn và hỗ trợ hoàn tất. Ngày máy bay hạ cánh, điều phối viên đã đứng chờ sẵn ở cửa ra, tay cầm bảng đón khách bằng tiếng mẹ đẻ của tôi. Vừa gặp đã giúp tôi xách hành lý và giới thiệu quy trình tiếp theo, xua tan cảm giác bỡ ngỡ của tôi khi lần đầu đặt chân đến đất khách. Phòng bệnh là phòng đơn, yên tĩnh đến mức có thể nghe cả tiếng chim hót ngoài cửa sổ. Ngày đầu tiên, điều dưỡng đã ân cần hỏi về những kiêng kỵ trong ăn uống của tôi. Sau đó, mỗi bữa ăn đều được chuẩn bị nóng ấm, mềm dễ ăn, phù hợp với tình trạng sức khỏe. Sự chu đáo được gửi gắm trong từng chi tiết nhỏ ấy khiến tôi cảm thấy mình không phải đến “xin cứu chữa bệnh”, mà là đến “làm khách”.
Sau hội chẩn đa chuyên khoa (MDT), đội ngũ của Giáo sư Liao khuyến nghị tôi thực hiện đủ từ bốn đến sáu lần can thiệp để đạt được hiệu quả điều trị tốt nhất. Tôi không chút do dự đồng ý ngay. Đã không quản đường xa để tìm đúng người, tôi chỉ cần tin tưởng vào chẩn đoán của bác sĩ, điều trị theo đúng phác đồ, tuyệt đối không làm nửa vời, qua loa. Ca can thiệp được sắp xếp vào ngày hôm sau khi phác đồ được hoàn thiện. Khi nằm lên bàn can thiệp, tôi được gây tê cục bộ ở vùng bẹn và hoàn toàn tỉnh táo trong suốt quá trình. Gương mặt đầy tập trung của Giáo sư Liao và Trưởng khoa Wu Chaobo bên bàn mổ bên bàn thủ thuật khiến tôi cảm thấy vô cùng yên tâm. Từ màn hình lớn phía trên đầu, tôi có thể nhìn thấy chiếc ống thông mảnh như sợi tóc đang từ từ di chuyển trong mạch máu. Kỹ thuật vững vàng của các bác sĩ khiến tôi gần như không cảm thấy bất kỳ khó chịu nào trong suốt quá trình. Từ lúc đưa ống thông vào đến khi rút sheath, toàn bộ quá trình chưa đầy một tiếng đã kết thúc. Về phòng bệnh, ngoài việc phải nằm thẳng và đặt túi cát ép vùng chân phải trong vài giờ, tôi không hề cảm thấy buồn nôn hay đau đớn dữ dội như những lần hóa trị trước đây. Ngày thứ hai sau can thiệp, tôi tiếp tục được điều trị miễn dịch. Ngày thứ ba, xét nghiệm công thức máu cho thấy ngoài tình trạng thiếu máu cần bồi bổ dần, chức năng gan của tôi đã hoàn toàn ổn định. Cứ như vậy, tôi đã thực hiện tổng cộng bốn lần điều trị can thiệp. Giáo sư Liao thông báo rằng các ổ tổn thương có thể quan sát được đã được xử lý sạch, tôi có thể chuẩn bị xuất viện. Ngày ra viện, tôi đã có thể tự tay thu dọn hành lý, đi dạo hành lang và trò chuyện vui vẻ với các y tá. Gió xuân Thành Đô khẽ lướt qua gương mặt tôi, tay tôi cầm tấm phim CT đối chiếu mà Trưởng khoa Wu đưa cho. Bóng đen trên gan đã nhỏ đi một vòng so với lúc mới đến. Từ khi bị tuyên bố “không còn cơ hội phẫu thuật” đến nay, từng lần một chứng kiến các ổ tổn thương thu nhỏ lại, tôi hiểu rằng con đường này không phải chỉ có một mình tôi bước đi.

Hình trên: Ảnh tổn thương tại tử cung (trái) và gan (phải) sau điều trị tại bệnh viện chúng tôi - ghi nhận các ổ bệnh đã được kiểm soát hoàn toàn
Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn Trưởng khoa Wu và từng thiên thần mặc áo trắng tại Bệnh viện Uni-Asia. Các bạn đã dùng những ống thông nhỏ bé, thay tôi dập tắt chính xác từng ngọn lửa bệnh tật rải rác trong cơ thể. Sự tận tâm cùng kỹ thuật y học tiên tiến mà các bác sĩ dành cho tôi, tôi sẽ ghi nhớ suốt đời. Tôi cũng muốn nhắn nhủ tới những bệnh nhân còn đang do dự một câu tục ngữ Trung Quốc mà tôi đã nghe từ nhỏ: “Sau cơn bão, bầu trời càng xanh hơn.” Đừng vì nghe thấy hai chữ “di căn” hay “giai đoạn muộn” mà buông tay khỏi hy vọng. Hãy tìm đến những bến đỗ điều trị xâm lấn tối thiểu như Bệnh viện Uni-Asia Thành Đô - nơi hội tụ các chuyên gia hàng đầu Trung Quốc và thấu hiểu sự chăm sóc xuyên văn hóa. Những ngày tưởng chừng như bế tắc ấy, thực ra đang lặng lẽ rẽ sang mùa xuân.
—— Nguyễn Thị Thu Hương kể lại · Trong làn gió xuân ngày xuất viện tại Thành Đô