Trong bệnh viện, có một nhóm người như thế này -- họ là "đôi mắt" của bác sĩ, "người bảo vệ" của bệnh nhân, và cũng là "người lính gác" trên tuyến đầu y tế. Họ chính là những điều dưỡng viên.
Gần đây, bệnh viện chúng tôi vinh dự đón tiếp người đứng đầu mới của Khoa Điều dưỡng -- Tổng điều dưỡng trưởng Chen Huirong. Từ Bệnh viện West China đến với bệnh viện của chúng tôi, sự nghiệp điều dưỡng kéo dài 36 năm của bà hôm nay đã bắt đầu một chương mới.

Ba mươi sáu năm tâm huyết tại West China, chỉ vì một lời gửi gắm của sinh mệnh.
Trong suốt 36 năm qua, Tổng điều dưỡng trưởng Trần Huệ Dung đã cống hiến những năm tháng tươi đẹp nhất của đời mình cho sự nghiệp điều dưỡng của Bệnh viện West China. Từ lâm sàng đến quản lý, từ giảng dạy đến xây dựng đội ngũ, bà đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm phong phú, rèn luyện được nền tảng chuyên môn vững chắc.
Khi được hỏi về lý do lựa chọn gia nhập bệnh viện chúng tôi trong giai đoạn mới của sự nghiệp, câu trả lời của bà thật chân thành và kiên định: Là một bệnh viện chuyên khoa ung bướu, với thế mạnh nổi bật về điều trị xâm lấn tối thiểu và can thiệp, bệnh viện đã tạo ra một lĩnh vực chuyên môn cụ thể cho thực hành điều dưỡng. Tổng điều dưỡng trưởng Trần Huệ Dung bày tỏ mong muốn được thực hành và truyền lại tinh thần điều dưỡng mà bà luôn trân trọng ngay tại đây… Bà khao khát được tiếp nối tinh thần “người điều dưỡng Hoa Tây” mà bà đã nuôi dưỡng suốt cuộc đời – tinh thần đoàn kết, nghiêm cẩn, tự giác giữ gìn phẩm chất khi một mình (thận độc), thực tài, đổi mới – để nó được tiếp nối tại nơi đây, không ngần ngại chia sẻ kinh nghiệm với đồng đội, góp phần đào tạo đội ngũ điều dưỡng ngày càng xuất sắc hơn, cùng nhau chăm sóc và bảo vệ từng người bệnh.
Tiêu chuẩn nghiêm ngặt và sự quan tâm ấm áp không bao giờ là một sự lựa chọn đánh đổi.
áp” không phải là sự lựa chọn đánh đổi, mà là một thể thống nhất hài hòa giữa cương và nhu, cũng như ngọn hải đăng - vừa cần có thân tháp vững chãi, vừa cần có ánh sáng ấm áp.
Bà nói: “Chuyên môn vững vàng chính là giới hạn cuối cùng của sự an toàn, là lớp bảo vệ đầu tiên mà chúng tôi có thể dành cho người bệnh.” Đồng thời, bà coi “chăm sóc nhân văn” là linh hồn của công tác điều dưỡng: “Chúng ta phải lắng nghe bằng trái tim, đồng hành bằng cảm xúc, trở thành những người quản lý có trái tim ấm áp thì mới có thể xây dựng được một đội ngũ cũng giàu tình thương.”
Đó không chỉ là triết lý quản lý của bà, mà còn là tâm nguyện ban đầu không hề thay đổi suốt 36 năm qua.
Bà tin rằng, “chăm sóc chất lượng cao” thực sự nằm ở việc đạt được “ba hướng đến” – hướng đến người bệnh, hướng đến lâm sàng, hướng đến xã hội – từ đó đạt được “ba sự hài lòng”. Bà hết lòng thúc đẩy việc “trả lại thời gian cho điều dưỡng viên, trả lại điều dưỡng viên cho người bệnh”, bởi điều này cuối cùng hướng tới một đích đến ấm áp: để mỗi sự chăm sóc đều trở về với sự quan tâm thuở ban đầu giữa người với người.
Tầm nhìn tương lai: Xây dựng đội ngũ điều dưỡng có tầm cao, có chiều sâu và giàu sự ấm áp
Tầm nhìn về đội ngũ của bà có thể được cô đọng trong một câu: “Dùng chuyên môn để bảo vệ sinh mệnh, dùng sự quan tâm để sưởi ấm hành trình.” Bà theo đuổi mục tiêu đào tạo một đội ngũ điều dưỡng “tinh thông kỹ thuật, thấm nhuần nhân ái, khéo léo phối hợp”, thông qua sự cộng tác của nhiều vai trò khác nhau, mang đến cho người bệnh sự chăm sóc “toàn trình - toàn diện” từ điều trị đến phục hồi chức năng, để tiêu chuẩn nghiêm ngặt và ánh mắt ấm áp không bao giờ rời xa nhau.