- Câu chuyện bệnh nhân
- Trương Tố Anh
Nhảy múa nửa đời người, lần này tôi đã đứng dậy tại Uni-Asia
Tôi tên là Tố Anh, trước khi nghỉ hưu là một diễn viên múa. Tôi đã đứng trên sân khấu và nhảy múa hơn nửa đời người, từng động tác của cơ thể đều nghe theo sự điều khiển của tôi. Nhưng giờ nghĩ lại, ngày tôi được chẩn đoán mắc ung thư dạ dày bốn năm trước, đó là lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy cơ thể này không còn nghe lời mình nữa.
Năm đó, tôi đã trải qua cuộc phẫu thuật cắt toàn bộ dạ dày tại bệnh viện, sau đó tiếp tục hóa trị và xạ trị. Tác dụng phụ của hóa - xạ trị suýt chút nữa đã cướp đi mạng sống của tôi, tiểu cầu có lúc tụt xuống chỉ còn một con số. Nhưng tôi vẫn gắng gượng vượt qua, nghĩ rằng khối u đã cắt sạch rồi, những đau đớn cũng đã chịu đủ rồi, giờ có thể sống yên ổn được rồi chứ. Thế nhưng tháng Hai năm ngoái, bụng tôi lại bắt đầu đau âm ỉ. Kết quả xét nghiệm cho thấy trong ổ bụng đã có di căn lan rộng, gan cũng có tổn thương. Điều nguy hiểm nhất là ruột bị khối u chèn ép gây tắc nghẽn, tôi không thể ăn uống gì, ngay cả việc trung tiện hay đại tiện cũng trở thành điều xa xỉ. Tôi đã đến nhiều bệnh viện, nhưng cuối cùng đều nhận được những cái lắc đầu: "Cơ thể quá yếu, tiểu cầu không lên được, ruột bị tắc nặng như vậy, không thể phẫu thuật thêm, cũng không chịu được hóa - xạ trị." Họ nói đi nói lại, chỉ còn cách đặt ống thông giảm áp, truyền dinh dưỡng, cầm cự ngày nào hay ngày ấy.
Những ngày tháng đó, tôi nằm trên giường, trên người cắm đầy ống, mắt nhìn lên trần nhà. Tôi cảm thấy mình giống như ngọn đèn sắp cạn dầu, ngọn lửa ngày càng nhỏ dần. Tôi không cam lòng. Đã chiến đấu vất vả suốt bốn năm, sao có thể dừng lại ở đây.

Hình ảnh: Tình trạng của bà Tố Anh khi nhập viện tại bệnh viện chúng tôi
Gia đình tôi nghe ngóng khắp nơi và được biết ở Thành Đô có một bệnh viện tên là Uni-Asia, chuyên điều trị ung thư bằng kỹ thuật xâm lấn tối thiểu cao cấp chủ yếu phục vụ bệnh nhân quốc tế. Tại đây quy tụ đội ngũ chuyên gia hàng đầu từ những bệnh viện công lập thuộc nhóm đầu cả nước. Những chuyên gia có uy tín trong ngành như Zhang Jinshan, Xiao Yueyong, Liao Zhengyin, Luo Xiaoping, Yi Cheng, Li Zhiping, Hu Xiaokun đều có mặt trong đội ngũ chuyên môn của bệnh viện. Điều khiến tôi ấn tượng nhất là nơi đây chuyên sâu về điều trị can thiệp xâm lấn tối thiểu. Với những bệnh nhân từng bị nhiều bệnh viện đánh giá không còn phù hợp để phẫu thuật và gần như không còn phương án điều trị tốt hơn như tôi, đây là một hướng đi hoàn toàn mới mà trước đó tôi chưa từng nghe đến.
Sau khi liên hệ với Bệnh viện Uni-Asia, ngay trong ngày hôm đó, bệnh viện đã cử xe cứu thương đến đón tôi. Lúc nhập viện, cả người tôi nằm bất động trên cáng, không có nổi sức để trở mình, chỉ số đau lên đến mức báo động. Giáo sư Liao Zhengyin, Giáo sư Luo Xiaoping và Trưởng khoa Wu Chaobo đã lập tức tổ chức hội chẩn đa chuyên khoa (MDT), xây dựng riêng cho tôi một phác đồ điều trị. Nói thật lúc đó tôi cũng chưa hoàn toàn hiểu hết những thuật ngữ chuyên môn ấy, nhưng có một câu tôi nhớ rất rõ: "Cô Tố Anh, chúng ta có cách, chúng ta cùng cố gắng nhé.”
Ngày làm thủ thuật, tôi được đẩy vào phòng can thiệp. Bác sĩ Liao vừa thao tác nhẹ nhàng vừa trấn an tôi đừng căng thẳng. Trong suốt quá trình, tôi thỉnh thoảng nghe họ trao đổi với nhau vài câu rất khẽ, giọng điệu bình tĩnh và chắc chắn. Chưa đầy một giờ sau, tôi đã được đưa trở lại phòng bệnh.
Sáng hôm sau, lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi đã trung tiện trở lại. Nói ra có thể khiến người khác bật cười, nhưng giây phút đó nước mắt tôi suýt trào ra - cánh cửa trong bụng cuối cùng cũng được mở ra rồi. Ngày thứ năm tái khám, bác sĩ nói khối u trên phim chụp đã nhỏ đi rõ rệt so với trước. Ống giảm áp được kẹp lại để tôi thử uống một chút nước. Ngày thứ bảy, tôi có thể tự đi vệ sinh bình thường. Ngày thứ hai mươi mốt, chiếc ống giảm áp mang suốt mấy tháng trời cuối cùng cũng được rút bỏ. Từng bước một, từ một người chỉ biết nằm bất động trên giường, tôi đã trở lại là Tố Anh - có thể tự đi lại, tự ăn uống.

Hình ảnh: Tình trạng của bà Tố Anh (ngồi trên giường) khi xuất viện
Bây giờ tôi ở nhà, ăn ngon ngủ kỹ, mỗi ngày còn cùng những người bạn cũ đi tập múa. Khi bước đi trên đường, thỉnh thoảng tôi lại nhớ về những ngày còn đứng trên sân khấu. Thật ra cuộc đời cũng giống như một điệu múa. Vấp ngã không đáng sợ, đáng sợ là không có ai bên cạnh đỡ bạn dậy. Tôi thật sự rất may mắn, trong những ngày tháng tăm tối nhất, các bác sĩ của Bệnh viện Uni-Asia đã đưa tay về phía tôi. Xin cảm ơn các bác sĩ.