- Câu chuyện bệnh nhân
- Lão Vương
Sau ba năm, vườn cây thân quen cuối cùng cũng đợi được chủ nhân của nó trở lại
Tôi họ Vương, năm nay 71 tuổi. Tôi đã gắn bó với vườn cây này hơn nửa đời người. Nào là hồng, đào, tỳ bà, loại gì cũng từng trồng qua. Mùa đông năm 2022, bụng tôi cứ thường xuyên chướng lên, ăn vài miếng đã thấy no, cả người không còn chút sức lực. Tôi đến bệnh viện huyện kiểm tra, kết quả nhận được như sét đánh ngang tai - ung thư gan.
Ngày con trai cầm tờ kết quả xét nghiệm trở về, tôi đang ngồi xổm trong vườn vun đất cho cây hồng. Nó ấp úng mãi không nói nên lời. Tôi giật lấy tờ giấy xem, trong đầu bỗng “ù” lên một tiếng, chiếc cuốc trên tay cũng rơi xuống đất. Tôi không sợ chết, tôi chỉ không nỡ rời xa mảnh đất này. Khi ấy, những trái hồng trên cây vừa chín đỏ, còn chưa hái hết. Trong lòng tôi cứ nghĩ: năm sau, ai sẽ chăm sóc chúng đây?
Ba năm sau đó, con trai kéo tôi đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác. Lần nào cũng dậy từ bốn giờ sáng để bắt xe, tối mịt mới về nhà. Nhưng lần nào bác sĩ xem phim chụp xong cũng đều có vẻ mặt ấy: lông mày nhíu chặt lại, rất lâu không nói gì. Có nơi nói khối u nằm quá sát mạch máu lớn, không thể đặt dao mổ. Có người nói ở tuổi của tôi, thuốc hóa trị đưa vào có khi khối u chưa làm sao thì người đã suy sụp trước. Lại có nơi nói thẳng với con trai tôi: “Đưa bố về nhà đi, muốn ăn gì thì làm cho ông ăn.” Tôi hiểu, ý họ là không chữa được nữa, đành về nhà chờ thôi.

Hình ảnh trên: Phim chụp CT tổn thương tại gan của người bệnh tại thời điểm được chẩn đoán
Đi qua nhiều bệnh viện lớn, những lời nghe được càng lúc càng khiến lòng tôi lạnh đi. Về sau, tôi gần như đã chấp nhận số phận, nói với con trai: “Thôi bỏ đi, đừng chạy chữa thêm nữa.” Nhưng con trai tôi vẫn không chịu từ bỏ. Nó nhờ vả rất nhiều người, hỏi thăm hết nơi này đến nơi khác, cuối cùng nghe được từ một người bệnh rằng ở Thành Đô có một bệnh viện tên là Uni-Asia. Người ta nói đây là bệnh viện ung bướu quốc tế cao cấp chuyên tiếp nhận bệnh nhân nước ngoài. Ở đây quy tụ nhiều chuyên gia can thiệp xâm lấn tối thiểu hàng đầu cả nước như Liao Zhengyin, Zhang Jinshan, Xiao Yueyong,... Rất nhiều người đã bay từ nước ngoài đến đây điều trị. Con trai tôi nói: “Bố, đây là bệnh viện cuối cùng, nếu không được nữa thì con cũng đành chấp nhận.”
Ngày đến Bệnh viện Uni-Asia, Giáo sư Liao Zhengyin đích thân đến phòng bệnh thăm tôi. Ông ngồi cạnh tôi trên ghế sofa, lật xem từng tờ trong xấp kết quả kiểm tra dày cộp, xem hết từ đầu đến cuối. Đọc xong, ông nói: “Ông Vương à, khối u ở gan của ông, các bệnh viện khác không dám đụng vào vì nó nằm sát mạch máu lớn, nếu mổ mở thì rủi ro quá cao. Nhưng ông đừng sợ, chúng tôi dùng phương pháp khác, không cần mổ mở.” Ông lấy chiếc bút từ trong túi rồi vẽ lên giấy: “Ông xem, thứ này phải được cấp máu mới lớn được. Chúng tôi đã đếm rồi, có mấy nhánh mạch máu đang cấp máu cho nó. Tôi sẽ đưa một ống thông rất nhỏ luồn từ vùng bẹn của ông, men theo mạch máu đi thẳng đến những mạch máu đó, bơm thuốc trực tiếp vào đúng vị trí khối u rồi nút chặn các mạch máu nuôi khối u đó lại. Ví dụ thế này, trên đồng ruộng có một bụi cỏ độc, ông chỉ phun thuốc lên lá thì không ăn thua, phải nhổ tận gốc thì nó mới không mọc được nữa.” Tôi hỏi ông, vậy phần gan lành của tôi có bị ảnh hưởng không?” Ông đáp: “Không, tôi chỉ cắt rễ của cỏ xấu, những mầm tốt không đụng đến một cọng nào cả.”
Nghe ông nói vậy, lòng tôi chợt nhẹ nhõm hẳn. Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên có một bác sĩ giải thích cho tôi rõ ràng đến vậy, lại nói bằng một giọng chắc chắn đến thế.
Lần đầu làm can thiệp, tôi tự mình bước vào phòng thủ thuật. Sau khi nằm xuống, bác sĩ chỉ gây tê một chút ở vùng bẹn, còn tôi vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Giáo sư Liao và các trợ lý nói chuyện nhỏ nhẹ với nhau, thỉnh thoảng lại nói với tôi: “Ống thông vào rồi”, “Thuốc đã truyền xong”, “Mạch máu này đã được nút lại”, giọng điệu như đang tán gẫu bình thường. Tôi nhìn lên màn hình phía trên đầu, thấy mấy sợi dây cong queo đang di chuyển bên trong, nhưng chẳng thấy đau đớn gì cả. Từ đầu đến cuối chưa đầy một tiếng, vết chọc được băng lại xong là tôi đã được đẩy trở về phòng bệnh.

Hình ảnh trên: Phim CT tổn thương tại gan của người bệnh sau khi hoàn thành phác đồ điều trị tại bệnh viện chúng tôi
Tối hôm đó tôi ăn được một bát cháo loãng. Sáng hôm sau, điều dưỡng dìu tôi đi dạo vài vòng trong hành lang. Trước kia nghe người ta bảo điều trị ung thư vất vả đến mức như bị lột mất mấy lớp da. Còn tôi thế này thì đã là gì đâu, chỉ có một vết chọc nhỏ như đầu kim ở vùng bẹn, nằm viện chưa được mấy ngày đã có thể về nhà.
Sau đó tôi làm thêm hai lần can thiệp nữa. Giáo sư Liao nói rằng mỗi lần điều trị là từng bước xử lý các mạch máu cấp máu cho khối u. Sau lần can thiệp thứ ba, khi đi tái khám, Giáo sư Liao chỉ vào phim chụp và nói: “Ông Vương, ông xem, cơ bản là không thấy gì nữa rồi.”
Tôi ghé sát lại nhìn hồi lâu, rồi hỏi ông: “Vậy tôi còn có thể về chăm mấy cây ăn trái của mình nữa không?” Ông cười bảo: “Sao lại không? Về nhà thì cứ tỉa cành, bón phân bình thường, đừng để quá sức là được.”
Nghe ông nói vậy, tôi suýt chảy nước mắt. Ba năm rồi, từ 2022 đến 2025, tôi bị đẩy từ bệnh viện này sang bệnh viện khác, lần nào cũng lắc đầu ra về. Chỉ có lần này, tôi bước ra với nụ cười trên môi.
Bây giờ tôi đã về quê. Hồng chín thì hái hồng, tỳ bà chín thì hái tỳ bà, mùa xuân năm nay tôi còn trồng thêm mấy cây đào non. Đứng giữa vườn cây, nắng ấm phủ lên lưng, gió thổi mang theo mùi đất ẩm, tôi hít một hơi thật sâu. Ba năm rồi, khu vườn thân quen này cuối cùng cũng đã đợi được chủ nhân của nó trở về.
Mấy hôm trước con trai hỏi tôi dạo này sức khỏe thế nào, tôi bảo nó: “Bố mày bây giờ mỗi bữa ăn được hai bát cơm đầy, ngày nào cũng đi dạo trong vườn, cuộc sống thoải mái lắm. Đợi vài hôm nữa đào chín, bố sẽ chọn một giỏ đào ngon, to nhất, ngọt nhất, gửi tặng Giáo sư Liao và các bác sĩ.”
Trường hợp này là trải nghiệm thực tế của bệnh nhân, đã được xử lý ẩn danh, không phải là không được xem là cam kết về hiệu quả chẩn đoán, điều trị.