- Câu chuyện bệnh nhân
- Lâm Nhạc
“Chiếc đinh” ở thùy đuôi gan cuối cùng cũng được loại bỏ – Hành trình điều trị tiêu hủy u bằng liệu pháp áp lạnh của tôi tại Bệnh viện Uni-Asia
Tôi tên là Lâm Nhạc, năm nay 32 tuổi, là một giáo viên mỹ thuật. Tôi dạy các em nhỏ vẽ bầu trời, vẽ hoa lá, vẽ tất cả những gì tươi sáng nhất. Tôi chưa từng nghĩ rằng cuộc đời mình lại có ngày bị một bóng đen nằm sâu trong gan phủ lên nhiều gam màu u ám đến vậy.
Hai năm trước, trong một lần kiểm tra sức khỏe, tôi được phát hiện có một nốt nhỏ ở phổi trái. Khi đó, tôi không hề có bất kỳ triệu chứng gì, còn tưởng rằng đó chỉ là triệu chứng viêm do thường xuyên hít phải mùi màu vẽ trong phòng mỹ thuật. Nhưng kết quả giải phẫu bệnh sau phẫu thuật lại như một nhát dao lạnh lẽo: ung thư phổi. Tôi đã khóc, đã suy sụp, nhưng may mắn là bệnh phát hiện sớm, tôi vẫn có thể vượt qua. Tôi cứ nghĩ rằng chỉ cần cắt bỏ là mọi chuyện sẽ ổn, rồi mình có thể cầm lại cọ vẽ, tiếp tục dạy các em nhỏ vẽ mùa xuân.
Nhưng số phận vẫn chưa buông tha cho tôi. Trong đợt tái khám cuối năm ngoái, bác sĩ phát hiện một di căn đơn độc ở vị trí sâu nhất của gan, nơi đó gọi là thùy đuôi.
Thùy đuôi, tôi chưa từng nghe cái tên này bao giờ. Bác sĩ nói với tôi rằng đó là vị trí kín đáo và nguy hiểm nhất trong gan, trước sau trái phải đều được bao bọc bởi các mạch máu lớn. Ổ di căn này giống như một chiếc đinh đóng ngay giữa khe hở của tĩnh mạch gan và tĩnh mạch chủ dưới. Bác sĩ ngoại khoa nói nguy cơ phẫu thuật quá lớn. Chỉ cần mạch máu bị tổn thương, hậu quả sẽ rất khó lường.
Tôi không cam lòng. Tôi giống như một chiến binh, thử gần như tất cả những phương pháp điều trị có thể: xạ trị, hóa trị, thuốc nhắm trúng đích, liệu pháp miễn dịch. Nhưng tế bào ung thư dường như đã sinh ra kháng thuốc, hết lần này đến lần khác lại bùng lên, thậm chí còn phát triển mạnh hơn.
Tác dụng phụ của thuốc giày vò tôi đến mức không còn ra hình hài trước kia. Tóc rụng hết, da sạm đen, bàn tay bàn chân như bị phủ một lớp chai dày, chỉ cần chạm vào cũng đau. Điều tồi tệ nhất là cơn đau vùng gan bắt đầu xuất hiện. Cơn đau tức nằm sâu bên trong khiến tôi mất ngủ suốt đêm, chỉ có thể co quắp trên giường, cảm giác mình giống như một khúc gỗ đang bị ăn mòn từng chút một.
Tôi bắt đầu sợ ở một mình, lại càng sợ ánh sáng. Tôi khóa phòng vẽ lại, không dám nhìn những màu sắc rực rỡ ấy, vì chúng khiến tôi cay mắt, nhắc tôi rằng sinh mệnh của mình đang phai màu từng chút một. Tôi không còn nghe điện thoại của mẹ, không trả lời tin nhắn của bạn bè. Tôi bắt đầu nghĩ rằng mình cũng chính là cái “đinh” mọc sai chỗ, bị thế giới ruồng bỏ.
Chính mẹ là người không bỏ cuộc. Bà cầm phim chụp của tôi, đi khắp những bệnh viện có thể đi. Nhưng những gì nhận lại đều là sự im lặng và những cái lắc đầu. Cho đến một ngày, mẹ bước vào phòng với đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh mắt lại lấp lánh hy vọng: “Nhạc ơi, ở Thành Đô có một bệnh viện tên là Uni-Asia, các chuyên gia của bệnh viện có lẽ sẽ giúp được con!”
Mẹ đã xem video về Bệnh viện Uni-Asia trên mạng xã hội, đặc biệt là những trường hợp khó mà nhóm chuyên gia do Giáo sư Liao Zhengyin dẫn dắt đã xử lý thành công. Mẹ run run đưa điện thoại cho tôi xem, trên màn hình, một cây kim áp lạnh kỳ diệu đang “đóng băng” các khối u không thể phẫu thuật. Khoảnh khắc ấy, trái tim đã chết lặng từ lâu của tôi bỗng đập nhẹ một nhịp.
Đến Bệnh viện Uni-Asia, Giáo sư Liao và Giáo sư Luo Xiaoping cầm phim CT tăng cường cùng hình ảnh tái tạo 3D của tôi nghiên cứu đi nghiên cứu lại. Không có cái lắc đầu hay tiếng thở dài như tôi từng tưởng tượng. Giáo sư Liao chỉ vào “điểm trắng” ở thùy đuôi gan trên màn hình, dùng bút cẩn thận phác họa đường đi của các mạch máu xung quanh, rồi nói với tôi: “Tiểu Lâm, vị trí này đúng là rất khó, như một đồng xu bị kẹt trong khe tường. Nhưng chúng tôi có một phương pháp - tiêu hủy u bằng kỹ thuật áp lạnh đa kim.”
Thấy tôi vẫn còn mơ hồ, ông kiên nhẫn ví dụ: “Chúng tôi không mổ, mà dưới hướng dẫn trực tiếp của CT, giống như dùng hệ thống dẫn đường Bắc Đẩu, chúng tôi sẽ đưa nhiều cây kim áp lạnh rất mảnh xuyên qua da đến chính xác vị trí tổn thương. Đầu kim có thể hạ xuống âm 150 độ C, tạo thành một quả cầu băng (iceball) bao quanh ổ tổn thương. Quả cầu băng này có thể trực tiếp làm bất hoạt tế bào ung thư. Quan trọng hơn, nhiệt độ cực thấp có thể tạo ra phản ứng đông máu, tạo thành một lớp bảo vệ tự nhiên cho các mạch máu lớn xung quanh, giảm nguy cơ vỡ mạch và chảy máu.”
“Chúng tôi sẽ bố trí nhiều kim một lúc, giống như bao vây mục tiêu. Các quả cầu băng kết hợp với nhau sẽ bao phủ trọn toàn bộ ổ bệnh, đồng thời tránh các hệ thống dạng ống quan trọng. Em hiểu không?”
Tôi hiểu. Cũng như khi dạy các em nhỏ vẽ tranh, phải dùng nét bút mảnh từ từ phác ra đường viền, nhưng không làm tổn thương phần giấy bên cạnh. Tôi bật khóc và gật đầu thật mạnh. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy “chiếc đinh” bị đóng chặt trong góc tối của mình có lẽ thật sự còn hy vọng được nhổ ra.
Ngày tiến hành thủ thuật, tôi tự mình bước vào phòng can thiệp CT. Nằm trên bàn thủ thuật, qua lớp kính, tôi có thể nhìn thấy bóng dáng các chuyên gia đang bận rộn trong phòng thủ thuật bên cạnh. Bác sĩ gây mê nhẹ nhàng trấn an tôi: “Đừng căng thẳng, ngủ một giấc là xong thôi.” Tôi cảm nhận vùng lưng hơi căng tức khi được gây tê tại vị trí chọc kim, đồng thời nghe thấy giọng chỉ đạo trầm ổn của Giáo sư Liao: “Đường đi của kim thứ nhất an toàn, đã vào đúng vị trí… Kim thứ hai cũng đã vào vị trí… Bắt đầu áp lạnh.”
Một luồng cảm giác lạnh xuyên vào từ phía lưng phải, nhưng không đau. Qua máy theo dõi, tôi thấy các chỉ số sinh tồn của mình vẫn rất ổn định. Chưa đến hai tiếng, thủ thuật đã kết thúc. Khi Giáo sư Luo nói với tôi rằng: “Hình ảnh quả cầu băng rất hoàn hảo, bao phủ hoàn toàn khối u, không chảy máu, không rò mật” Tôi úp mặt xuống gối và khóc nức nở. Đó là lần đầu tiên trong suốt một năm qua, tôi rơi nước mắt không phải vì đau đớn.
Ngay trong ngày sau thủ thuật, cơn đau sâu vùng gan đã giày vò tôi suốt hơn nửa năm vậy mà thuyên giảm rõ rệt. Sáng hôm sau, tôi ngồi trên giường bệnh và lần đầu tiên ăn hết một bát cháo bí đỏ nóng hổi. Ánh nắng tràn qua cửa sổ. Tôi không nhịn được, đưa tay ra hứng lấy một vệt nắng trong lòng bàn tay.
Ấm quá.
Trong thời gian nằm viện, tôi thường nhớ đến phòng vẽ đã bị mình khóa lại. Sau khi xuất viện về nhà, việc đầu tiên tôi làm là mở cánh cửa ấy ra. Trên giá vẽ vẫn còn một bức hoa hướng dương chưa hoàn thành, một nửa cánh hoa rực rỡ, một nửa chìm trong bóng tối. Tôi cầm cọ lên, pha màu vàng crom đậm nhất, rồi cẩn thận tô đầy nửa phần còn đang u ám ấy.

(Hình ảnh dưới đây là phim CT trước thủ thuật (Hình 1), trong quá trình can thiệp (Hình 2, 3) và sau thủ thuật (Hình 4) của bệnh nhân, cho thấy khối u đã được tiêu hủy hoàn toàn.)
Hiện tại, tôi lại trở về là Lâm Nhạc thích nói, thích cười như trước kia. Mỗi cuối tuần, tôi lại đi dạy các em nhỏ vẽ tranh. Tôi nói với các em rằng, những khó khăn trong cuộc sống giống như một nét vẽ bị sai. Chỉ cần tìm đúng cách, vẫn có thể biến nó thành một bông hoa.
Cảm ơn Bệnh viện Uni-Asia, cảm ơn Giáo sư Liao và Giáo sư Luo. Chính các bác sĩ đã dùng “con dao điêu khắc” chính xác nhất, lạnh nhất trong tay mình để loại bỏ khối u ác tính nằm sâu nhất trong cơ thể tôi, nhưng lại sưởi ấm cả cuộc đời tôi một cách trọn vẹn nhất. Cây cọ từng bị phủ bụi suốt một thời gian dài của tôi, cuối cùng cũng có thể đón ánh nắng mặt trời, vẽ bất cứ điều gì tôi muốn vẽ.
Đây là câu chuyện trải nghiệm thực tế của một bệnh nhân, đã được xử lý để đảm bảo riêng tư, không phải là cam kết về kết quả điều trị.